Thứ Sáu, 9 tháng 12, 2016

Trẻ bướng bỉnh không chịu nghe lời phải làm sao?

Tính bướng bỉnh của trẻ không phải là tính cách bẩm sinh, ngoài một số nhân tố xã hội ra, phần lớn đều có quan hệ tới cách giáo dục ở nhà của cha mẹ, vậy trẻ bướng bỉnh không chịu nghe lời thì phải làm sao? Hãy tìm hiểu sau đây nhé.

Trẻ bướng bỉnh không chịu nghe lời

- Phần lớn trẻ bướng bỉnh đều có quan hệ tới những điều không thích hợp trong việc giáo dục ở nhà, ví dụ như quá chiều chuộng trẻ, những thứ trẻ không được cầm đến người lớn vẫn cứ cho trẻ cầm, những cái không được phép người lớn vẫn đưa cho trẻ, lâu dần thành thói quen sẽ tạo nên tật bướng bỉnh ở trẻ. Một khi không đáp ứng yêu cầu của trẻ thì sẽ khóc ầm lên, không ăn cơm ....


- Nếu thiếu sự quan tâm chăm sóc cần thiết đối với trẻ, nếu ông bố bà mẹ tính khí nóng nảy, không chịu nghe những đề nghị hợp lý của trẻ, không vừa lòng là đánh trẻ, như vậy sẽ làm cho tính khí của trẻ nóng nảy, cá tính quật cường.

- Có những ông bố bà mẹ thường thô bạo trách móc mắng chửi, như vậy dễ làm tổn thương lòng tự trọng của trẻ, khiến chúng cảm thấy xa lạ với gia đình. Cũng có trường hợp phương pháp giáo dục của bố và mẹ không thống nhất với nhau, bố nghiêm khắc thì mẹ lại chiều chuộng, trẻ phải chịu áp lực của một bên, nhưng lại được bên kia cho xả hơi, lâu dần thành quen, cũng có thể làm cho trẻ trở nên bướng bỉnh.

- Ngoài ra cũng có trẻ vì không được nghỉ ngơi đúng giờ, ngủ không đủ, sức khỏe không tốt cũng dễ cáu gắt, sinh ra tính bướng bỉnh.

- Sau khi thấy trẻ có tính bướng bỉnh, trước tiên không được sốt ruột, hãy quan sát kỹ và tìm hiểu nguyên nhân, kịp thời nhắc nhở và nhẫn nại giảng giải rõ ràng làm thế nào mới được coi là một đứa trẻ ngoan. Có rất nhiều cách nhắc nhở và giải quyết, ví dụ khi thấy trẻ định khóc để ép đạt đến mục đích của nó thì trước tiên hãy làm cho nó thay đổi thái độ, sau đó mới đáp ứng yêu cầu hợp lý của nó.

- Ví dụ khi đến trước một cửa hàng, để đòi mua được một cái gì đó, trẻ sẽ ì ra đứng khóc ở cửa, khi đó hãy bắt trẻ đứng dậy, không được khóc, sau khi lau khô hết nước mắt thì mới mua cho trẻ, rồi lại nói rõ với trẻ rằng khóc là sai. Hãy thay đổi mục tiêu trước sau đó lại nhắc nhở trẻ cũng rất có ích.

- Khi trẻ khóc dụi mắt, biết là trẻ đang dở tính ương bướng, nhưng có thể tỏ vẻ quan tâm hỏi trẻ những câu ví dụ như " con sao thế, bụi bay vào mắt à, lại đây mẹ xem nào ", như vậy vừa thể hiện sự quan tâm của người làm cha mẹ, cũng có thể lái sự quan tâm của trẻ sang hướng khác. Khi trẻ bình tĩnh trở lại, mới hỏi rõ tình hình, kiên nhẫn giảng giải cho trẻ.

- Có lúc có thể áp dụng biện pháp " lấy lạnh làm nguội nóng ", ví dụ khi trẻ hấp tấp chạy tới, người lớn phải bình tĩnh, lạnh lùng một chút, không thèm để ý đến chúng, đợi một lát sau, sau khi tâm trạng nôn nóng của trẻ dịu xuống mới hỏi xem có chuyện gì. Nếu trẻ nôn nóng sẽ đòi hỏi trong lúc dở tính bướng bỉnh cần dứt khoát từ chối, không để cho trẻ có một chút hi vọng gì, nhưng lưu ý không được nói ra những câu như " không ngoan mẹ đuổi cút đi "...

- Khi trẻ bướng bỉnh không chịu nghe lời thì tuyệt đối không được đánh trẻ vì đánh trẻ sẽ gây ra rất nhiều tác hại như làm cho trẻ trở nên nhút nhát, làm cho trẻ sinh ra tính tự ty, sẽ tạo nên tính cố chấp ngang bướng ở trẻ và cuối cùng là làm tổn hại đến sức khỏe của trẻ.

- Đối với những đòi hỏi hợp lý của trẻ thì hãy cố gắng đáp ứng, nếu thực tế không làm được thì phải giảng giải rõ lý do. Tóm lại nếu cha mẹ nhẫn nại trong việc giáo dục trẻ, tính bướng bỉnh của trẻ sẽ thay đổi.


SHARE THIS
loading...